28 tháng 8 2010

Chủ nhân Facebook ghét bộ phim nói về mình

"Mạng xã hội" - một bộ phim đầy mỉa mai về "gã khổng lồ" Facebook cùng nhà sáng lập Mark Zuckerberg - sẽ chính thức ra mắt trong tháng 9 tới tại Liên hoan phim New York.

Và giờ Facebook phải quyết định xem có nên lên tiếng đáp trả.

Xa lánh và... phớt lờ

Sau nhiều tháng suy tính về cách phản ứng, công ty có vẻ đã thống nhất rằng sáng suốt nhất là cứ phớt lờ bộ phim và hy vọng khán giả cũng sẽ làm như vậy - rằng "Mạng xã hội" (The Social Network) sẽ tạo ra thất bại tiếp theo trong nỗ lực "đóng khuôn" một thế hệ, tương tự thất bại trong bộ phim "Less than Zero" (tạm dịch: Nhỏ hơn 0) trước đây. Bộ phim này cũng không truyền tải được ý nghĩa văn hóa như các bộ phim "Wall Street"(Phố Wall) hay "The Big Chill" (tạm dịch: Rùng mình).

Đằng sau đó, Zuckerberg và các đồng nghiệp lại tỏ rõ thái độ xa lánh đối với các nhà làm phim - những người đã khắc hoạ Facebook như một mạng xã hội được sáng lập bởi một loạt kẻ phản bội và nuôi dưỡng bởi những người chỉ thèm khát "friends" (bạn bè) trong thế giới ảo.

Bộ phim bắt đầu với cảnh thân mật tại một đêm hẹn hò ở trường Đại học Harvard 7 năm trước và mô tả sự ra đời của hiện tượng mạng trong căn phòng kí túc xá.

Theo lời của Zuckerberg và nhiều người khác, phần lớn nội dung bộ phim là không có thật. Kịch bản được xây dựng dựa trên một cuốn tiểu thuyết được quảng cáo là "vui vẻ" chứ không phải mang tính chất "phóng sự".

Mark Zuckerberg (trái) và Jesse Eisenberg (phải) - người vào vai anh trong phim "The Social Network"
"Thật điên rồ khi cho rằng Mark bỗng nhiên trở thành người tạo ra Facebook chỉ để tìm bạn gái hay sức mạnh. Đó không phải là sự thật. Sự thật còn nhàm chán hơn vậy". Chris Hughes - nhà đồng sáng lập Facebook nhưng đã rời bỏ công ty năm 2007 để tham gia chiến dịch tranh cử tổng thống của Obama - phát biểu.

Scott Rudin, nhà sản xuất "Mạng xã hội" tiết lộ hai lãnh đạo cao cấp của Facebook là Elliot Schrage, phó chủ tịch bộ phận truyền thông và Sheryl Sandberg, giám đốc điều hành, "đã xem bộ phim này trước đó và không hề thích nó".

Rudin đã dành nhiều tháng cố gắng xoa dịu mối quan hệ với Zuckerberg bằng cách đưa cho các nhân viên tại Facebook đọc kịch bản bộ phim và thậm chí còn cho phép họ đề xuất một vài thay đổi nhỏ. Nhưng Facebook yêu cầu phải có những thay đổi lớn hơn, và câu trả lời là "không". Cuối cùng, Rudin nói: "Chúng tôi đã thực hiện bộ phim giống như những gì mình mong muốn".

Trong một cuộc phỏng vấn trực tiếp gần đây, Zuckerberg phát biểu: "Thành thật mà nói, tôi mong rằng khi người ta viết báo hay bất cứ cái gì về Facebook thì ít nhất họ cũng nên cố gắng viết cho đúng". Sau đó anh bổ sung thêm: "Bộ phim hoàn toàn là hư cấu".

"Vừa là người xây dựng vừa là kẻ phá hoại"

Hai nhà làm phim quyền hàng đầu Hollywood - đạo diễn David Fincher và nhà biên kịch Aaron Sorkin - đã thực hiện bộ phim dù không có sự cho phép của Zuckerberg, mà chỉ dựa vào cuốn sách "The Accidental Billionaires" (Những nhà tỉ phú ngẫu nhiên) của nhà báo Ben Mezrich. Phần lớn cuốn sách dựa trên các cuộc phỏng vấn với Eduardo Saverin, đồng sáng lập Facebook và một người bạn cũ của Zuckerber (người này cảm thấy mình đã bị cho "ra rìa" một cách bất công).

Bìa cuốn sách "The Accidental Billionaires" (Những nhà tỉ phú ngẫu nhiên)
"Mạng xã hội" được kỳ vọng sẽ trở thành một tác phẩm quan trọng. "Muốn một cơ thể lý tưởng, muốn một tâm hồn hoàn hảo", đó là lời hát trong đoạn trailer bộ phim chiếu cảnh Zuckerberg, do Jesse Eisenberg thủ vai, đang cố gắng trở nên quan trọng giống như Sammy Glick trong tác phẩm "What makes Sammy run" (điều gì khiến Sammy bỏ chạy) của Budd Schulberg.

Theo lời kể của Sorkin, Zuckerberg không phải là nhân vật phản diện mà chỉ là một người bình thường. Chính khát khao được chấp nhận đã thôi thúc anh phát triển của một trang web giúp tạo hình ảnh không thực về bản thân.

Nếu "Bố già" nói về vấn đề gia đình, "Mạng lưới" nói về cơn thịnh nộ thì "Mạng xã hội" phần lớn kể về sự trống rỗng.

Zuckerberg (Eisenberg đóng) đã lắp bắp trong giây phút "thông minh đột xuất của mình": "Tôi đang nói về việc đưa lên mạng toàn bộ cấu trúc xã hội của trường đại học".

Bộ phim xoay quanh những chủ đề khá quen thuộc của Hollywood như tình bạn và sự phản bội, nhưng hầu như không nói gì về con đường trở thành một hiện tượng tại Thung lũng Silicon của Facebook. Trên thực tế, nội dung câu chuyện chủ yếu vay mượn từ lời nói của một số đồng nghiệp cũ của Zuckerberg về quá trình thành lập cũng như tiếp quản và sở hữu sau đó của Facebook.

Một cảnh quay trong phim
Bộ phim cũng điểm một vài cảnh tiệc tùng phung phí mà không làm rõ tính chính xác của chúng.

Về nhân vật Zuckerberg, Rudin đánh giá đó "vừa là người xây dựng vừa là kẻ phá hoại. Zuckerberg là một nhân vật quan trọng. Một nhân vật quan trọng của nước Mỹ".

Kirkpatrick, tác giả cuốn sách "Hiệu ứng Facebook" viết về lịch sử của công ty, nhận xét phần lớn bộ phim, bao gồm rất nhiều chi tiết về đời tư của Zuckerberg, là bịa đặt và "cực kì bất công". Ông cho rằng Facebook có thể sẽ phải sử dụng những biện pháp đáp trả mạnh mẽ khi bộ phim được trình chiếu, đặc biệt trong trường hợp bộ phim trở nên ăn khách.

"Họ [Facebook] đang cố gắng lờ bộ phim nhưng sắp không thể làm vậy được nữa rồi," ông nói.

Linh Giang dịch theo New York Times

27 tháng 8 2010

Mỳ ăn liền, "siêu" phát minh cho cuộc sống hiện đại

Một thứ bình dân nhưng lại được người Nhật xếp trên cả trò chơi điện tử Nintendo lừng danh cơ đấy



Mỳ ăn liền giờ đây đã trở thành loại thực phẩm tiện dụng nhất có bán rộng rãi trên toàn thế giới, từ nông thôn hẻo lánh cho tới đô thị hiện đại.

Trường hợp không có nước sôi, người ta vẫn có thể ăn sống loại mỳ này mà không sợ đau bụng. Chính vì thế mỳ ăn liền là loại thực phẩm tốt nhất dùng để cứu tế dân vùng lũ lụt.


Và người giàu cũng chẳng chê nó, những lúc lỡ bữa hay đi công tác xa không quen đồ ăn tại đất khách, mỳ ăn liền luôn là lựa chọn hàng đầu. Tóm lại, mỳ ăn liền là thực phẩm được tất cả mọi người không kể giàu nghèo thích.

Người sáng chế ra món ăn vô cùng tiện lợi đó chính là ông Momofuku Ando còn được gọi là "Vua mỳ ăn liền" hoặc "Cha đẻ của mỳ ăn liền" (Noodles papa). Ông đã từng có tên trong danh sách những nhân vật có tầm ảnh hưởng ở châu Á do Tạp chí Time Asia bình chọn.


Mỳ ăn liền (instant noodle) được người Nhật coi là biểu tượng về nền văn hóa của đất nước mặt trời mọc. Trong một cuộc thăm dò, người dân Nhật Bản còn xếp phát minh này lên ngôi số một, trên cả các phát minh lừng danh như karaoke, máy nghe nhạc Walkman, máy trò chơi điện tử Nintendo cũng của người Nhật.

Quá trình sáng chế mỳ ăn liền


Momofuku Ando là người Nhật gốc Trung Quốc, sinh năm 1910 tại Đài Loan, khi đó là thuộc địa của Nhật.

Mồ côi cha mẹ từ khi còn nhỏ, Ando sống với ông bà, lớn lên cậu bé bắt đầu làm việc trong cửa hiệu bán vải lụa của ông nội tại thành phố Đài Nam, miền Nam đảo Đài Loan.

Năm 22 tuổi, Ando sử dụng tài sản thừa kế từ cha mẹ làm vốn mở một công ty kinh doanh sợi dệt. Hồi ấy, do ít người buôn hàng dệt kim nên công ty của ông có điều kiện ăn nên làm ra. Nhờ thế, một năm sau, Ando đã đủ vốn sang Nhật Bản mở công ty ở Osaka, thành phố lớn thứ hai nước này, chuyên kinh doanh hàng dệt kim và thiết bị máy móc. Đồng thời ông cũng theo học khoa kinh tế của trường đại học Ritsumeikan ở đây.



Cuối thời gian chiến tranh Thái Bình Dương, các đợt ném bom rải thảm của quân đội Đồng Minh đã san bằng thành gạch vụn hầu như tất cả các đô thị và cơ sở công nghiệp ở Nhật, trong đó có nhà máy và cửa hiệu của Ando.

Nền kinh tế cả nước bị tàn phá thảm hại chưa từng thấy, hàng chục triệu người không có việc làm; lương thực và năng lượng như điện, than, dầu đều vô cùng khan hiếm. Không chịu bó tay chờ sự cứu tế của người Mỹ, Momofuku Ando chuyển sang kinh doanh hàng bách hóa và thực phẩm.


Hình ảnh cuộc chiến Thái Bình Dương, nguyên nhân làm Nhật Bản rơi vào khủng hoảng.

Năm 1948, ông thành lập công ty thực phẩm Nissin. Đầu tiên công ty này sản xuất muối ăn theo một cách đơn giản: lát các tấm tôn xuống bờ biển làm thành ruộng muối, lấy nước thủy triều vào ruộng rồi phơi nắng cho nước bốc hơi, còn lại muối trên các tấm tôn. Cũng trong thời gian ấy ông chính thức xin nhập quốc tịch Nhật Bản, trở thành công dân nước này.

Hồi ấy, Nhật Bản thiếu thốn lương thực, hầu hết ăn bột mỳ do Mỹ viện trợ, mặc dù thực phẩm quen thuộc là gạo. Chính quyền Nhật đề chủ trương dùng bột mỳ làm thành bánh mỳ và phát động phong trào khuyến khích toàn dân làm và ăn bánh mỳ theo kiểu người Âu Mỹ cho nhanh và tiện, đỡ phải đun nấu tốn thời gian và nhiên liệu, là thứ hồi đó rất khan hiếm.


Ando không tán thành cách làm ấy, ông cho rằng nên khuyến khích dùng bột mỳ làm thành một dạng mỳ sợi ăn liền, vì dân Nhật hàng ngàn năm nay đã quen ăn gạo và mỳ sợi rồi.

Những khi thấy người ta xếp hàng dài ngoài phố trong băng tuyết để chờ mua một tô mì nóng, Ando cứ băn khoăn với ý nghĩ nếu có thể làm ra một loại mỳ sợi chẳng cần đun nấu lâu, chỉ cần đổ nước sôi vào là ăn được ngay thì tiện biết bao.


Tuy gặp nhiều khó khăn về vốn để nghiên cứu, chế biến nhưng ông vẫn kiên trì thực hiện thí nghiệm mỳ ăn liền của mình.


Miệt mài nghiên cứu.

Khó nhất là làm thế nào để sợi mỳ có thể nhanh chóng hút được nước sôi và chín ngay. Một lần để ý thấy bà vợ dùng dầu xào nấu thức ăn, ông nảy ra ý nghĩ mình cũng dùng dầu chiên cho sợi mỳ nở ra thì nó sẽ nhanh chóng hút nước.


Nhưng Ando cũng phải thí nghiệm hàng trăm lần mới thành công. Để sợi mỳ có vị ngon, ông ngâm nó vào loại soup nấu từ xương bò hoặc xương gà, rồi sấy khô.

Cuối cùng vào ngày 25/8/1958, Ando sản xuất thành công lô mỳ ăn liền vị thịt gà đầu tiên mang nhãn hiệu Ramen, thường gọi là Chikin Ramen (Chikin nói lái theo "chicken").



Loại thực phẩm này không cần đun nấu, chỉ cần cho vào bát, rót nước sôi vào đậy kín, để một lúc là ăn được ngay, rất tiện cho người Nhật thời buổi khó khăn bấy giờ; vì thế bán rất chạy.

Hơn nữa vào hồi ấy, nước Nhật đang nhanh chóng công nghiệp hóa, ai nấy đều thiếu thời gian, do đó thực phẩm ăn liền ngày càng được tiêu thụ nhiều.


Để sản xuất với quy mô lớn, tháng 12 năm ấy, Ando mở rộng công ty Thực phẩm Nissin Food Products Co. Thật may cho ông, khi đang thiếu vốn thì năm sau, hãng Mitsubishi, một tập đoàn công nghiệp khổng lồ ở Nhật nhảy vào hỗ trợ quảng bá món ăn nhanh này, giúp cho mì Ramen mau chóng tăng sản lượng nhiều lần trong một nước Nhật đang nhanh chóng công nghiệp hóa.

Giai đoạn phát triển và gìn giữ thương hiệu


Thấy mỳ ăn liền bán chạy như tôm tươi, có người tìm cách làm nhái sản phẩm Ramen. Vì họ làm ẩu nên có người ăn mỳ "nhãn hiệu Ramen" bị ngộ độc.

Để giữ uy tín sản phẩm của mình, Ando làm đơn xin đăng ký thương hiệu và bằng sáng chế. Năm 1962, công ty ông được chính thức đăng ký nhãn hiệu sản phẩm và được cấp bằng sáng chế mỳ ăn liền. Sau đó Ando gửi công văn cảnh cáo các công ty làm nhái sản phẩm của ông.

Nhưng đến năm 1964, Ando lại có một cử chỉ hào hiệp là chấm dứt độc quyền sản xuất mỳ ăn liền, thành lập Hội Công nghiệp Mỳ sợi Nhật Bản (Instant Food Industry Association) và công khai sáng chế của mình, chuyển nhượng công nghệ cho các công ty khác, để họ cùng được hưởng lợi.


Ông bắt đầu nghĩ rộng hơn, tới chuyện bán sản phẩm ra nước ngoài. Trong chuyến thăm dò thị trường Mỹ năm 1966, Ando quan sát thấy người Mỹ khi ăn thì dùng thìa nĩa và đĩa chứ không dùng đũa và bát như người Nhật.

Ông nảy ra ý định đóng gói mỳ ăn liền vào trong những chiếc cốc to bằng giấy dày không thấm nước, đổ nước sôi vào một lúc là ăn được, mỳ ăn liền phiên bản này siêu tiện dụng .


Năm 1970, Nissin mở chi nhánh đầu tiên tại Mỹ. Ngày 18/9/1971, Mỳ ăn liền Nissin đựng trong cốc (Cup Noodle) lần đầu tiên xuất hiện trên thế giới. Sản phẩm của Nissin bắt đầu chiếm lĩnh thị trường bên ngoài Nhật Bản


Năm 1999, Momofuku Ando lập Nhà Bảo tàng Mỳ Ramen mang tên ông ở Ikeda thuộc quận Osaka (Momofuku Ando Instant Ramen Museum). Trong 6 năm rưỡi đã có cả thảy hơn một triệu người thăm bảo tàng này; điều đó đủ thấy thiên hạ coi trọng sáng chế mỳ ăn liền của Ando như thế nào.


Các loại mỳ ăn liền được trưng bày trong bảo tàng.

Đến năm 2005 thì toàn thế giới đã tiêu thụ 85,7 tỉ gói mì ăn liền, bình quân tiêu thụ mỗi người 12 gói, trong đó Nissin chiếm thị phần lớn nhất, với 10 tỉ gói .


Cũng trong năm 2005, công ty Nissin còn cung cấp mì ăn liền cho nhà du hành vũ trụ người Nhật Soichi Noguchi trong chuyến bay trên tàu con thoi Mỹ Discovery lên Trạm Vũ trụ quốc tế ISS.


Ando còn có rất nhiều dự định trong tương lai bao gồm cả việc triệu tập một hội nghị quốc tế về mỳ ăn liền tại Osaka vào năm 2008 nhưng đã không kịp.



Ngày 5/1/2007, Momofuku Ando qua đời tại Osaka vì một cơn nhồi máu cơ tim, hưởng thọ 96 tuổi. Nghe nói cho tới hôm ấy ông hãy còn ăn món Chikin Ramen của mình như thường lệ hàng ngày bao năm qua. .


Câu nói để đời của Ando là: "Hòa bình sẽ đến với thế giới khi tất cả mọi người có đủ đồ ăn thức uống" và chắc chắn nó sẽ là châm ngôn cho những nhà kinh doanh chân chính mãi về sau.

Sưu tầm từ http://forum.gsm.vn/